THƠ | TRUYỆN




BÌNH AN TRONG TÂM

Ngẫm nghĩ thân tôi thật buồn cười
Thất bại triền miên vẫn vui tươi
Đường tình đeo đuổi không biết đuối
Vấp ngã bao lần vẫn không lui.

Dòng đời tôi đây chảy chẳng xuôi
Bảo tố phong ba cứ dập dùi
Đôi khi cảm thấy hơi buồn tủi
May nhờ Linh-năng Chúa đẩy lùi.

Từ khi có Chúa ngự trong tôi
Cô đơn, mặc cảm bị chôn vùi
Quá khứ vàng son... không tiếc nuối
Giờ đây bình an ngập tâm tôi.

Chúa muốn đời tôi sống tươi vui
Đem ơn phước Chúa đến muôn người
Cho lòng nhân thế được yên ủi
Và tình yêu Chúa mãi khôn nguôi.


*"Nguyền xin sự bình an của Đấng Christ cai trị trong lòng anh em, là bình an mà anh em đã được gọi đến đặng hiệp nên một thể; lại phải biết ơn." (Cô-lô-se 3:15)


Nguyễn Thanh Hùng (Đi tìm Ê-va)